Ai Độc Hơn Ai? (Phần 2)

Bắc Độc sắp ra tới cửa đột nhiên đứng lại. Bắc Độc quay trở lại, tới trước quầy nói, “Ồ, lão phu suýt quên chuyện này. Lão phu có trong người một món đồ quý muốn tặng cho Bạch Cốt Phu Nhân.” Độc Trung Chi Độc nói, “Ông không quen sư mẫu của ta, cần gì phải làm như vậy?” Bắc Độc trả lời, “Đây chỉ là một món quà nhỏ thôi, xin nhận cho.” Bọn học trò có đứa xen vào nói thêm, “Bạch Cốt Phu Nhân có món quà này chắc chắn sẽ vui mừng lắm!” Bắc Độc cười, lấy trong túi ra một hộp thủy tinh. Bắc Độc gỡ nắp rồi để hộp lên bàn. Có một con sâu màu xanh lá cây đầy gai trông rất dễ sợ từ trong hộp bò ra. Bắc Độc nói, “Đây là con sâu ngàn năm, làm thuốc bổ rất tốt!” Độc Trung Chi Độc nhìn còn sâu ngàn năm bò trên bàn mỉm cười. Đột nhiên, Độc Trung Chi Độc hét lên, “TẠI SAO MÀY LÀM BIẾNG QUÁ, GIỜ NÀY VẪN CHƯA CHỊU RA!?”
Bắc Độc ngẩn người không hiểu, nhưng chợt thấy có một con băng tằm chui ra từ tay áo của Độc Trung Chi Độc. Con băng tằm trong suốt, thấy cả các cơ quan bên trong. Con băng tằm bò nhanh một vòng tròn lớn chung quanh con sâu ngàn năm. Băng tằm đi đâu cũng để lại nước giãi. Sau khi đi đúng một vòng tròn, con băng tằm lại bò chun trở lại vào tay áo của Độc Trung Chi Độc.

Con sâu ngàn năm tiếp tục đi tới đến khi đụng nước giãi của băng tằm. Con sâu hoảng hốt lùi lại, nhưng đụng phải nước giãi đằng sau. Con sâu cứ tiếp tục đi tới và lùi lại mấy lần rồi đột nhiên lăn ra chết!
Độc Trung Chi Độc lại nói, “TẠI SAO MÀY LÀM BIẾNG QUÁ, GIỜ NÀY VẪN CHƯA CHUI RA!?” Nói xong, con băng tằm lại chui ra khỏi tay áo. Băng tắm bò tới con sâu ngàn năm, vác xác lên lưng, rồi bò trở lại trước mặt Độc Trung Chi Độc. Độc Trung Chi Độc lấy đũa gắp con sâu để vô một ly khác. Con băng tằm lại bò vào tay áo của Độc Trung Chi Độc. Độc Trung Chi Độc nói, “Tôi không dám lấy hết con sâu, nay xin tặng lại cho ông một chút để làm thuốc bổ!” Độc Trung Chi Độc dứt vài chân sâu ra, để vô trong ly trà, và lấy một chai “thuốc” đổ thêm vào trong ly! Độc Trung Chi Độc để ly “thuốc” trên quầy, mời Bắc Độc uống. Bắc Độc nói, “Không dám!” Độc Trung Chi Độc không bằng lòng nói, “Sao ông vô lễ như vậy? Ông mời tôi cái gì cũng nhận, tại sao tôi mời lại ông mà ông không nhận? Hơn nữa, đây là thuốc của ông chứ đâu phải của tôi!”

Bắc Độc giận thở phì phì nhưng cảm thấy bắt buộc phải uống ly “thuốc bổ.” Trước khi uống, Bắc Độc thò tay vô trong áo để lấy lọ thuốc giải. Bắc Độc đành đổ vô ly “thuốc” và uống. Bọn học trò Bắc Độc kinh hoàng khi thấy thầy bắt đầu sùi bọt mép. Độc Trung Chi Độc hỏi, “Ông sao thế ?” nhưng không nghe thấy ai trả lời nữa.

Comments are closed.